Trong nửa tháng sau đó, ta thường xuyên gặp mặt Tạ Lâm Châu.
Ngày nào chàng cũng ghé qua phường thêu của ta một chuyến.
Thời buổi này, nữ tử khuê các chưa xuất giá mà xuất đầu lộ diện bên ngoài sẽ gặp muôn vàn bất tiện, nên với người ngoài, ta đều bịa chuyện nói rằng trượng phu đã tạ thế, ta là một quả phụ.
Đám tú nương trông thấy Tạ Lâm Châu, còn tưởng chàng là huynh trưởng của ta.
Ta cũng luôn không lên tiếng phủ nhận.
Dẫu sao bọn họ cũng chẳng dám đường đột chất vấn Tạ Lâm Châu.
Ngày hôm ấy, lúc nhắc đến Tạ Lâm Châu, một vị tẩu tử lớn tuổi hỏi ta:
“Cậu ấy đã yên bề gia thất chưa? Thật ra ta có một đứa cháu gái, phẩm hạnh dung mạo thảy đều xuất chúng… Ta thấy, nếu kết duyên cùng cậu ấy quả thực là vô cùng xứng đôi.”
Nghe vậy, mũi kim trong tay ta hơi khựng lại, sau đó ta làm mặt nghiêm túc đáp:
“Không được.”
“Mọi người tốt nhất đừng ôm tâm tư với huynh ấy, huynh ấy đã có cô nương trong lòng rồi.”
Lời vừa dứt, bên ngoài bỗng vang lên tiếng động vật nặng rơi xuống đất.
Ta bấy giờ mới kinh ngạc nhận ra, không biết từ lúc nào, Tạ Lâm Châu đã đứng lặng lẽ trước cửa.
Dưới chân chàng, là một thanh bội kiếm.
Thấy ta đưa mắt nhìn, chàng chẳng buồn nhặt kiếm lên, mà chỉ rũ mi, hồi lâu sau mới cất lời.
“Nàng biết rồi sao?”
Ta suy nghĩ một lát, ồ, chắc chàng đang hỏi ta, có phải đã biết chàng có cô nương trong lòng rồi không.
Ta không rõ chàng và vị thê tử tương lai kia quen biết nhau từ thuở nào.
Nhưng nếu chàng đã dò hỏi như vậy, có lẽ là hai người đã tương thức, hơn nữa đã tình căn thâm chủng rồi.
Ta đáp: “Đại khái là có biết một chút?”
Tạ Lâm Châu bật cười.
Nụ cười thập phần mãn nguyện, như trút được gánh nặng: “Ta còn tưởng mình giấu giếm kỹ lắm cơ…”
13.
Cách đó không lâu, là ngày sinh thần của Tạ Lâm Châu.
Chàng mời ta cùng đi dạo ngắm hoa đăng.
Khi đi ngang qua một cửa hiệu trang sức, bước chân chàng khựng lại.
Ta chợt hiểu ra: “Chàng muốn mua đồ sao?”
Ta chạnh lòng nhớ về kiếp trước, Tranh nhi thường thủ thỉ cùng ta.
“Mẫu phi, nhi thần nhớ lúc trước phụ hoàng thích nhất là dẫn nhi thần theo bên cạnh, cũng chẳng bao giờ đặt chân đến tẩm cung của các vị nương nương khác. Tại sao bây giờ người lại không để ý tới chúng ta nữa, là nhi thần làm sai chuyện gì rồi sao?”
Thằng bé không có lỗi, lỗi là ở ta.
Sau đó, chúng ta phải chịu cảnh đói rét cơ cực nơi lãnh cung.
Tranh nhi bị nhiễm bệnh nặng.
Thằng bé thoi thóp chút hơi tàn mà hỏi ta.
“Tạ Thế tử ngày ngày đều đi đường vòng để mua đường hồ lô và trâm ngọc cho Thế tử phi, cớ sao phụ hoàng nắm trong tay bách tính bốn bể, lại chẳng thèm bố thí cho chúng ta lấy một mẩu than củi sưởi ấm?”
Tóm lại, qua lời kể của Tranh nhi, Tạ Lâm Châu là một kẻ cực kỳ trọng tình trọng nghĩa, một khi đã nhận định ai, thì cả đời cũng chẳng thay lòng đổi dạ.
Nghĩ tới đây, ta liếc nhìn mớ trang sức lấp lánh.
“Ừm… Chàng mua đi, ta qua bên kia dạo một lát.”
Nói xong, ta vội vã xoay người rời đi.
Tạ Lâm Châu không đi theo, xem ra vẫn đang bận tâm cân nhắc xem nên mua gì tặng cho người trong lòng.
Ta lẻ loi cất bước về phía trước.
Bỗng nhiên, một đám người từ ngoài thành ùa vào, đi thẳng tắp đến trước mặt ta.
Kẻ dẫn đầu, ánh mắt đen thẳm, hắn cưỡi trên lưng ngựa, cao cao tại thượng chằm chằm nhìn ta.
Ta sững sờ.
Lại chính là Bùi Đình.
Dương Châu cách kinh thành ngàn dặm xa xôi.
Cớ sao hắn lại ngự giá thân chinh đến đây?
Lẽ nào Liễu Ngân Chu bên kia đã xảy ra cớ sự gì rồi? Bùi Đình đã phát giác ra chuyện ta giúp Liễu Ngân Chu dối gạt hắn, nên mới đích thân tìm ta hỏi tội?
Nhưng ta nhẩm tính lại ngày tháng, ở kiếp trước vào thời điểm này, hắn vẫn chưa hề ước hẹn gặp mặt Liễu Ngân Chu kia mà.
Tâm trí ta có chút rối bời.
Rồi ngay giây tiếp theo, ta liền thấy Bùi Đình phi thân xuống ngựa, hắn chậm rãi bước đến trước mặt ta, mạnh bạo vươn tay ôm chầm lấy ta vào lòng. Dưới ánh trăng mờ tỏ, thanh âm của hắn khàn đặc, lại mang theo chút phẫn nộ.
“Trẫm còn tưởng người đó là nàng… Nhưng mấy ngày trước ước hẹn gặp gỡ vị cung nữ ấy, mới hay biết nàng đã rời cung. A Ninh, nàng có biết chăng, khi nhìn thấy người đến gặp trẫm không phải là nàng, trẫm chỉ hận không thể xé xác cái ả Ngân Chu kia ra!”
Lồng ngực của hắn vô cùng ấm áp, thế nhưng trái tim ta lại lạnh lẽo thấu xương.
Hóa ra, Bùi Đình quả thực cũng đã sống lại.
14.
Bùi Đình muốn mang ta hồi cung.
Ta không chịu.
“Dựa vào cái gì chứ? Kiếp trước chẳng phải ngài đã nói rằng đời này kiếp này không bao giờ gặp lại sao? Ta đã làm đúng như lời ngài nói, ngài thân mang thiên tử chi tôn, cũng nên nhất ngôn cửu đỉnh.”
Nghe vậy, Bùi Đình khẽ rũ mắt, yết hầu nhấp nhô.
“A Ninh, trẫm hối hận rồi. Nàng chết đi, trẫm chưa từng có lấy một ngày an giấc, Tranh nhi cũng vô cùng nhớ mong nàng.”
Tranh nhi… Đó là cốt nhục của ta.
Nhưng kiếp này, mẹ con ta định sẵn là đã cạn kiệt duyên phận mất rồi.
Ta nghiến răng: “Giả vờ cái gì chứ? Nếu không có cái gật đầu của ngài, ai dám dâng dải lụa trắng ấy đến tận cửa?”
Bùi Đình mím môi: “Trẫm đã nói rồi, trẫm hối hận rồi.”
“Lúc trẫm trọng sinh thì Nguyệt Hoa đã chết, trẫm đến một tiếng hỏi han cũng chẳng buồn cất lời, lẽ nào điều này còn chưa chứng minh được trẫm đã buông bỏ hình bóng nàng ấy rồi sao? Trẫm coi Liễu Ngân Chu như thế thân của nàng, đối đãi với ả cực kỳ kiên nhẫn, muốn cái gì là tìm mọi cách ban thưởng cái đó…”
Nói đến đây, ngữ khí của hắn thoắt cái thay đổi.
“Thế mà nàng lại to gan dám bỏ trốn, đã thế còn dan díu mập mờ cùng Tạ Lâm Châu.”
Ta nhớ đến Tạ Lâm Châu.
Phải rồi.
Ta bỗng dưng mất tích, giờ phút này chàng chắc hẳn đang vô cùng sốt ruột.
Nhìn thấu tâm tư của ta, Bùi Đình cười lạnh.
“Yên tâm đi, trẫm đã sai người đi báo cho hắn một tiếng rồi.”
Ta siết chặt nắm đấm.
Bùi Đình lại bỗng nhiên cất tiếng, dường như đang giải thích: “Ngày ấy ở trong cung Thái hậu, trẫm chỉ là tiện tay chọn bừa, căn bản không nhận ra kẻ đó là nàng…”
“Cũng may là nàng đã cự tuyệt, suốt dọc đường tới đây, mỗi khi hồi tưởng lại chuyện này, trẫm lại hãi hùng khiếp sợ.”
Tính tình hắn trước nay vốn luôn kiệm lời.
Hôm nay, lại như cất giấu cả bụng lời thừa thãi, nói hết câu này đến câu khác.
Ta bắt đầu thấy phiền chán: “Nói xong chưa? Ta mệt rồi.”
Lời vừa thốt ra, ý cười nơi khóe môi Bùi Đình cũng ngay lập tức tan biến không còn tăm hơi.
15.
Cuối cùng, ta vẫn phải theo chân Bùi Đình hồi cung.
Căn phường thêu kia, ta giao lại cho một cô nương tên gọi A Nguyệt.
Nàng ấy cũng giống như Nguyệt Hoa, trong tên đều có một chữ Nguyệt, hơn nữa lại có tay nghề thêu thùa tuyệt diệu.
Nàng ấy bảo: “Thẩm tỷ tỷ, muội nhất định sẽ không phụ sự kỳ vọng của tỷ đâu.”
Sau đó.
Ta lấy cái chết ra đe dọa, ép hắn lập lời thề.
Lấy thời hạn nửa năm, nếu ta vẫn không cam tâm tình nguyện, hắn phải để ta rời đi.
Trên đường hồi cung, ta nghe tin Tạ Lâm Châu đã bị giữ lại ở Dương Châu.
“Trẫm không hề có tư tâm, nơi này chẳng bao lâu nữa sẽ bùng phát ôn dịch, chuyện này trẫm chỉ yên tâm giao phó cho mỗi mình hắn. Hai tháng sau, chờ khi hắn chiến thắng trở về, trẫm sẽ đích thân ban hôn cho hắn…”
Ta xốc rèm xe lên, nhàn nhạt đáp một tiếng.
“Biết rồi.”