Giữa ta và Tạ Lâm Châu, vốn dĩ cũng chẳng có gì.
Có lẽ do phản ứng của ta quá đỗi lạnh nhạt, Bùi Đình trầm mặc một lát, lại nói tiếp.
“Người được ban hôn kia chắc nàng cũng biết, là tôn nữ của Dương Các lão, cũng chính là thê tử kiếp trước của Tạ Lâm Châu.”
Nước cờ này của hắn, cũng là đang thành toàn cho Tạ Lâm Châu.
Ngày hôm sau hồi cung, Bùi Đình liền ra tay xử trí một loạt người.
Trong số đó, có cả kẻ kiếp trước phụng mệnh dâng lụa trắng cho ta, lại có cả Vương mỹ nhân kẻ hạ lệnh đánh chết Phương Hảo.
Kiếp trước, để trừ khử Vương mỹ nhân, ta đã tốn biết bao tâm cơ, thậm chí còn dùng đến khổ nhục kế, quỳ suốt một đêm ngoài đại điện, từ đó mang mầm mống hàn tật.
Còn kiếp này, ta vẫn chưa làm gì cả, Vương mỹ nhân đã vong mạng.
Bùi Đình xoa xoa ấn đường: “Thế lực gia tộc đằng sau đám hậu phi này vốn đan xen chằng chịt, sau khi trọng sinh trẫm vẫn luôn âm thầm bày bố, cho nên mới chưa vội vàng nhận mặt nàng, ai ngờ…”
Ai ngờ, ta lại xuất cung rồi.
Còn suýt chút nữa bị hắn chắp tay dâng cho kẻ khác.
Nói đến đây, hắn nhìn ta bằng ánh mắt u oán vô ngần.
Ta vờ như không nghe thấy, nhấp nhẹ một ngụm trà nóng.
Cung điện ta đang ở hiện giờ, vẫn là tẩm cung kiếp trước, nói thực lòng, với thân phận của ta, quả thực là vô cùng không hợp quy củ.
Nhưng có lẽ do Bùi Đình đã động tay động chân, nên từ đầu chí cuối chẳng có kẻ nào đến tìm ta gây sự.
Ngày thứ năm hồi cung, ta gặp lại Liễu Ngân Chu.
Lúc ta mới rời đi, ả vẫn là thiếu nữ mộng xuân tình, cả người rạng rỡ kiều diễm.
Lúc này đây, ả lại tiều tụy đi nhiều, ánh mắt nhìn ta thậm chí còn đong đầy oán độc.
“A Ninh, ngươi cố tình làm vậy đúng không? Tại sao người mà bệ hạ cần tìm lại là ngươi? Các người từ trước đã quen biết nhau? Ngươi giấu giếm kỹ thật đấy, ngươi có biết, ngày hôm đó ta suýt nữa đã bị bệ hạ tự tay bóp chết không!”
Ả ngã nhào vào lòng ta, vừa khóc vừa cười, vô cùng ủy khuất.
Ta giơ tay lên, lau khô nước mắt cho ả.
“Đừng khóc nữa.”
Lời vừa dứt, trong điện là một mảng tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng nức nở của Liễu Ngân Chu.
Hồi lâu sau, ta nghe thấy ả mở miệng.
“So với vinh hoa phú quý, dẫu sao mạng sống vẫn quan trọng hơn. Ngươi nếu vẫn còn lương tâm, thì hãy nghĩ cách đưa ta xuất cung, rồi an bài cho ta một mối hôn sự tử tế.”
Ta hé miệng, có chút không biết phải nói gì.
Suy cho cùng, thân ta còn lo chưa xong.
Nhưng đúng lúc này, có người từ bên ngoài điện bước vào.
Hắn cất giọng.
“Chuyện này cứ giao cho trẫm đi.”
Nói đoạn, hắn đưa mắt nhìn ta, giọng điệu có chút khựng lại: “Được không?”
Ta không đáp lời, Liễu Ngân Chu lại như bị dọa sợ, liên tục rụt người nấp sau lưng ta.
Đến thân thể cũng run lẩy bẩy.
“Bệ hạ.”
“Ngài… Nô tỳ xin cáo lui trước.”
Dứt lời, ả ba chân bốn cẳng bỏ chạy không thấy tăm hơi.
Đợi Liễu Ngân Chu đi khuất, Bùi Đình dùng ánh mắt nửa cười nửa không nhìn ta.
“Nàng đối xử với ả, lại còn tốt hơn đối đãi với trẫm gấp vạn lần.”
Ánh nến trong điện khẽ lung lay, hắn bước đến trước mặt ta, vươn tay ra định nắm lấy tay ta.
Ta vội vàng né tránh.
Hắn nhìn ta chằm chằm, giọng nói hơi khàn.
“Trẫm rất nhớ nàng.” Hắn nói.
“Nàng thật sự không thể buông bỏ được chuyện quá khứ, cùng trẫm làm lại từ đầu sao? Còn cả Tranh nhi nữa, nàng không muốn đoàn tụ cùng nó ư?”
Ta mím môi, sâu thẳm trong tim nhói đau.
Nhưng ta vẫn kiên quyết đáp: “Không muốn.”
16.
Bùi Đình thực hiện lời hứa, đích thân tìm cho Liễu Ngân Chu một vị như ý lang quân.
Ngày ả xuất cung, ta đi tiễn ả.
Liễu Ngân Chu nhìn ta.
“Bây giờ, chỉ còn lại một mình ngươi thôi.”
Khi xưa lúc Nguyệt Hoa qua đời, ả từng nói với ta, chúng ta chỉ còn lại nhau thôi.
Bây giờ, ả cũng phải đi rồi.
Ta gật đầu: “Ừ.”
Ả lại mỉm cười: “Nhưng bệ hạ đối xử tốt với ngươi như vậy, ngươi nhất định sẽ sống vô cùng sung sướng, vinh hoa phú quý chỉ cần đưa tay là có. A Ninh, vận khí của ngươi thật tốt.”
Ta lặng thinh chốc lát.
“Sao ngươi lại chắc chắn rằng đây chính là thứ ta muốn chứ?”
Nhưng trong mắt người ngoài, Bùi Đình quả thực đối xử cực kỳ tốt với ta.
Mỗi ngày hạ triều xong hắn chẳng chịu đi đâu, cứ một mực ở trong tẩm điện canh giữ ta.
Ta phớt lờ hắn, hắn cũng chẳng buồn nổi giận, lại còn cất công sai người lùng sục mang về những cổ tịch trân bảo ta yêu thích.
Chỉ có một lần.
Lúc ta đang tắm gội, hắn lại đột ngột xông vào điện.
Thường ngày vào giờ này ta vẫn đang ngồi đọc sách.
Nhưng ban nãy lúc xuất môn ta vô ý vấp ngã, mới vội vàng quay về tắm rửa.
Hơi nước mờ ảo, đồng tử của hắn hơi co rút lại, vội vàng lui về sau một bước.
“Xin lỗi.”
Ta cuống cuồng khoác y phục vào.
Lúc bước ra ngoài, liền bị Bùi Đình một tay ôm chầm lấy.
Hắn ôm chặt lấy eo ta, giọng nói nơi yết hầu có chút khàn đặc: “A Ninh, từ kiếp trước cho đến kiếp này, đã bao lâu rồi trẫm chưa được chạm vào người nàng!”
Ta dùng sức giãy giụa thoát ra, giáng mạnh một cái tát lên mặt hắn.
“Đã nói là nửa năm cơ mà, ngài muốn làm gì?”
“Suốt quãng thời gian qua, trẫm dung túng cho nàng như vậy, A Ninh, dẫu nàng có làm bằng đá, thì cũng phải tan chảy rồi chứ?”
Nhưng hắn không hiểu.
Ta từ lâu đã thất vọng tột cùng về hắn rồi.
Chúng ta cãi vã kịch liệt một trận, cuối cùng hắn phất tay áo hậm hực bỏ đi.
Nói thật lòng, ta vốn chẳng bao giờ tin tưởng Bùi Đình
Hắn tuy là Hoàng đế, nhưng lại luôn nói lời không giữ lấy lời.
Do vậy, kể từ lúc nhập cung, ta vẫn luôn tìm kiếm cơ hội trốn thoát xuất cung, vĩnh viễn không để hắn tìm thấy.
Ta nghĩ ra vô số biện pháp, cuối cùng người giúp ta lại là Thái hậu.
Bà gọi ta tới Từ Ninh cung: “Mấy ngày nữa trong cung có ngự yến, ai gia sẽ nghĩ cách cầm chân Hoàng thượng, sau đó đưa ngươi rời đi, ngươi có bằng lòng không?”
Lần trước, cũng ngay tại đây, ta đã cự tuyệt cơ hội được đến hầu hạ bên cạnh Tạ Lâm Châu.
Còn hiện tại.
Ta nhẹ giọng nhưng lại vô cùng kiên định đáp.
“Dân nữ bằng lòng.”
Ngày ta rời đi, tẩm cung của ta bốc cháy.
Từ đằng xa, ta dường như thấy thân ảnh Bùi Đình vội vã chạy từ đại điện đến, đang liều mạng xông thẳng vào biển lửa.
Ta bấy giờ mới nhận ra, đây chính là cách mà Thái hậu dùng để cầm chân Bùi Đình.
Ta không dám chậm trễ, đi theo thị vệ do Thái hậu phái tới ra khỏi hoàng cung.
Trước lúc chia tay, hắn đưa cho ta một tờ lộ dẫn, cùng một bọc ngân phiếu.
“Cô nương, bảo trọng.”
Gió rít từng cơn lạnh buốt, ta nhét những thứ này vào trong ngực áo, cắm đầu chạy về phía ngoài thành vài chục bước.
Nhưng đúng lúc này, ta quay đầu lại, nhìn thấy một vạt áo cẩm bào màu mực ở góc tường thành.
Có một người, rất thích mặc y phục màu mực.
Chàng bách chiến bách thắng, trong tương lai không xa, sẽ trở thành vị Đại tướng quân lợi hại nhất.
Bước chân ta khựng lại, bỗng nhiên xoay người, chạy tới trước mặt tên thị vệ kia.
Ta hỏi hắn.
“Chàng ấy đâu? Chàng ấy có lời nào dặn dò để lại cho ta không?”
Sắc mặt thị vệ thoáng cứng đờ.
“Ngài đoán ra rồi sao?”
Ta và Thái hậu vốn dĩ không quen biết, bà bằng lòng giúp ta, tự nhiên cũng chỉ vì Tạ Lâm Châu mà thôi.
Thị vệ nhìn ta.
Lát sau, mới chậm rãi đáp:
“Cách đây không lâu, Thế tử đã cự tuyệt một mối hôn sự cực kỳ tốt. Vị cô nương kia quả thật rất tốt, nhưng Thế tử không thích.”
Chỉ trong một chớp mắt, ta chợt nhớ lại gian phường thêu mờ tối ngày ấy.
Chàng vừa căng thẳng vừa mong ngóng mà hỏi ta:
“Nàng biết rồi sao?”
Ta quả thực là một kẻ ngốc, bây giờ mới nhận ra.
Chỉ tiếc là, mọi thứ đã muộn rồi.
“Cô nương, ngài ấy vì ngày hôm nay đã đánh đổi rất nhiều thứ, cô nếu còn không đi, sau này sẽ không còn cơ hội nữa đâu.”
Ta siết chặt tay nải trong tay.
“Được.”
Dứt lời, ta ngẫm nghĩ một chút, lại nói thêm.
“Lần sau nếu có gặp được một cô nương tốt như vậy nữa, bảo chàng ấy đừng bỏ lỡ thêm nữa.”