Sau khi xuất cung, ta không nán lại kinh thành.
Thay vào đó, ta lập tức đi thuyền trong đêm, chuẩn bị xuôi Nam đến Dương Châu.
Trên thế gian này ta đã chẳng còn người thân nào nữa.
Chẳng còn vướng bận chút gì.
Kiếp trước, ta theo hầu bên cạnh Bùi Đình lâu như vậy, ít nhiều cũng học mót được chút thủ đoạn, nay tự mình tìm đường mưu sinh lập nghiệp, cũng chẳng phải chuyện khó khăn.
Ta tằn tiện chi tiêu, trên đường ngoại trừ những khoản phí tất yếu, thì gần như chẳng động đến một cắc bạc nào.
Ngay cả gã lái đò cũng lấy làm khó hiểu.
“Cô nương à, ta nhìn ngươi giống như tiểu thư nhà quyền quý trâm anh, cớ sao mỗi ngày lại chỉ gặm màn thầu sống qua ngày?”
Ta ngượng ngùng cười trừ, không đáp.
Cho đến ngày thứ ba khởi hành, trên mặt nước bỗng nhiên trôi lềnh bềnh một người.
Lão lái đò vốn dĩ chẳng muốn chuốc họa vào thân.
Nhưng sau khi ta nhìn rõ mặt người nọ, liền dùng một nửa số bạc trên người cầu xin lão vớt người ta lên, lại móc thêm ba lượng bạc để mua thuốc trị thương.
Lúc sắp cập bến Dương Châu, người đó mới dần khôi phục ý thức.
Lúc bấy giờ ta đang thay thuốc cho chàng, chàng còn chưa mở mắt, đã vội vàng bóp chặt lấy cánh tay ta: “Là kẻ nào?”
Ta mím môi, còn chưa kịp mở miệng, chàng đã vội vã buông tay, giọng điệu có chút hoang mang, xen lẫn khô khốc.
“Là nàng?”
Ta gật đầu.
“Là ta.”
Tạ Lâm Châu kể lại, ngày đó sau trận xúc cúc, chàng liền tiếp nhận thánh chỉ, xuôi Nam đến vùng Giang Nam, nào ngờ chẳng may trúng kế phục kích, ngã xuống dòng sông.
Kể xong, chàng hỏi ta: “Nàng định đi đâu?”
“Dương Châu.”
Con thuyền khẽ chòng chành, đuôi mắt chàng phi dương rực rỡ, góc áo vạt váy của hai ta chạm vào nhau, chàng mỉm cười: “Thật trùng hợp, ta cũng thế.”
Ngày cập bến Dương Châu, lão lái đò nhìn Tạ Lâm Châu, trầm ngâm nói
“Tiểu nương tử này ngay cả bản thân còn chẳng nỡ bỏ tiền mua đồ ăn thức uống, lại dốc cạn hầu bao vì ngươi. Tiểu lang quân, thật là có phúc phần, tuyệt đối đừng phụ lòng cô nương người ta nhé.”
Nghe vậy, ta vội vã thanh minh:
“Không phải như thế đâu.”
Lão lái đò lại chỉ phẩy tay: “Không cần giải thích, không cần giải thích, ta hiểu cả mà.”
Ta quay đầu lại, liền bắt gặp Tạ Lâm Châu đang trầm mặc nhìn ta chăm chú.
Dưới ánh ráng chiều buông, chàng không nói một lời, nhưng vành tai đã đỏ ửng.
11.
Tạ Lâm Châu là một người vô cùng trọng ân nghĩa.
Sau khi đặt chân đến Dương Châu, chàng liền trả lại số bạc kia cho ta.
Là số bạc gấp trăm lần số bạc ban đầu ta đã tiêu vì chàng.
Ta thực ra rất muốn tỏ vẻ cốt khí cao ngạo mà nói với chàng, không cần trả lại đâu.
Nhưng thực sự ta đang rất thiếu bạc.
“Phần dư ra kia, cứ coi như ta mượn chàng vậy. Sau này buôn bán khấm khá, ta sẽ trả lại cho chàng.” Ta vô cùng nghiêm túc nói.
Tạ Lâm Châu rũ mi nhìn ta chốc lát, rồi bỗng bật cười.
“Được.”
Ta đến đây đất khách quê người lạ nước lạ cái, chàng lại thay ta lo liệu thu xếp tòa trạch viện cùng một căn cửa hiệu.
Ta bảo muốn mở một phường thêu.
Nghe vậy, chàng cũng chỉ nhàn nhạt gật đầu: “Được.”
Ngày hôm sau, chàng lại tìm giúp ta mấy tú nương thạo nghề.
Ta càng thêm ngượng ngùng ngại ngùng.
Thật ra, ta chưa từng nói cho chàng biết.
Ngày hôm đó ta quyết định cứu chàng, là bởi ta biết rõ đích đến của chàng cũng là Dương Châu, và ta cũng đã nghe Tranh nhi kể rành rẽ về nhân phẩm của chàng từ kiếp trước.
Cứu chàng một mạng, quý giá đáng ngàn vàng.
Cho nên ta mới cứu.
Chứ chẳng phải vì ta thực sự là người lương thiện như chàng.
Kiếp trước, lăn lộn mười mấy năm chốn hậu cung, sau khi ân đoạn nghĩa tuyệt cùng Bùi Đình, những tháng ngày của ta sống không bằng chết, ta cũng đã từng mưu sâu kế hiểm tính kế người khác, cũng từng không từ thủ đoạn.
Cho nên về sau.
Lúc nhìn thấy dải lụa trắng ấy, ta chỉ cảm thấy nhẹ nhõm như được giải thoát.
Ngày phường thêu khai trương, Tạ Lâm Châu không có mặt ở Dương Châu, nhưng chàng đã cố ý phái hai gã hộ vệ đến để chống lưng cho ta.
Ta cảm kích vô ngần, tự tay làm một lồng điểm tâm ngọt sai người mang đến cho chàng.
Đến tối, ta đang chìm vào giấc ngủ miên man, cánh cửa sổ bỗng dưng bị gió thổi bật tung.
Ta bừng tỉnh giấc, đứng dậy định cài lại cửa sổ.
Nhưng vừa bước tới bậu cửa, lại thấp thoáng thấy một bóng người đang gác tay lên đó. Nhìn thấy ta, chàng sửng sốt một chút, vội vàng giải thích: “Ta… Không phải ta đẩy đâu, ta thấy nó bị gió thổi tung, sợ nàng đêm khuya nhiễm lạnh, nên mới muốn đóng giúp nàng.”
Nghe thiên hạ đồn đại Tạ gia Thế tử Tạ Lâm Châu từ nhỏ đã thông minh xuất chúng, biết làm thơ, thạo đọc binh thư, lại còn tinh thông bài binh bố trận, từng ở trước trận tiền chỉ bằng vài ba câu nói đã dụ hàng thành công phó tướng của địch. Một kỳ tài ngút trời như vậy, lúc này lại ăn nói ấp úng chẳng rõ lời.
Ta mỉm cười: “Ồ, đa tạ chàng nhé.”
Chàng nói, chàng đến là để cảm tạ điểm tâm của ta.
Ta không hiểu: “Muộn thế này rồi, chàng mau về nghỉ ngơi đi! Nói mới nhớ, người cần nói tiếng đa tạ phải là ta mới đúng.”
Nói xong, ta che miệng ngáp một cái, không thèm nhìn chàng thêm, “cạch” một tiếng, đóng sầm cửa sổ lại.