Huyết Ảnh Khuynh Tâm

Chương 3: Lộ Diện Huyết Ảnh

Đêm trong cung tĩnh lặng đến đáng sợ.

Sau cơn mưa kéo dài suốt mấy ngày, bầu trời trở nên trong vắt, ánh trăng chiếu xuống những mái ngói cong cong, tạo thành từng mảng sáng tối đan xen như những mảnh ghép của một bí mật chưa được hé lộ.

Nhưng sự yên tĩnh ấy… chỉ là bề ngoài.

Trong bóng tối—

Có người đang di chuyển.

Một bóng đen lướt qua hành lang như một làn gió, không phát ra bất kỳ tiếng động nào. Từng bước chân nhẹ đến mức ngay cả những thị vệ canh gác cũng không hề hay biết.

Mục tiêu của hắn—

Chính là tẩm điện của hoàng đế.

Trong điện, ánh đèn vẫn còn.

Lục Dạ Thần chưa ngủ.

Hắn đang ngồi trước bàn, xem tấu chương. Gương mặt không biểu cảm, nhưng ánh mắt lại sâu như vực, như đang suy tính điều gì đó.

Bỗng—

Một luồng sát khí ập đến.

Nhanh. Lạnh. Chuẩn xác.

Lưỡi đao lóe lên trong ánh đèn, thẳng hướng cổ hắn.

Chỉ cần một nhịp thở—

Mọi thứ sẽ kết thúc.

Nhưng—

“Coong!”

Một âm thanh kim loại vang lên.

Lưỡi đao bị đánh lệch.

Một bóng người xuất hiện giữa hai người.

Tô Vân Khuynh.

Không ai biết nàng đến từ lúc nào.

Không có tiếng bước chân.

Không có dấu hiệu.

Chỉ là—

Đột nhiên xuất hiện.

Ánh mắt nàng lạnh như băng.

Tay nàng giữ chặt cổ tay sát thủ.

Chỉ một động tác nhỏ—

Nhưng khiến đối phương không thể tiến thêm.

“Ngươi chọn sai người rồi.” giọng nàng thấp, nhưng rõ ràng.

Sát thủ không nói.

Hắn xoay cổ tay, rút dao, phản công.

Chiêu thức nhanh đến mức mắt thường khó theo kịp.

Nhưng—

Tô Vân Khuynh còn nhanh hơn.

Thân pháp của nàng—

Nhẹ như không.

Nhanh như bóng.

Đó là Huyết Ảnh Bộ.

Một môn thân pháp đã thất truyền.

Một bước—

Nàng tránh được đòn chí mạng.

Hai bước—

Nàng áp sát.

Ba bước—

Nàng đánh vào huyệt đạo.

“Phụt!”

Sát thủ bị đánh bật ra, đập mạnh vào cột đá.

Máu trào ra từ miệng.

Chỉ trong vài nhịp thở—

Trận chiến kết thúc.

Không gian trở lại yên tĩnh.

Chỉ còn tiếng thở nhẹ.

Lục Dạ Thần đứng dậy.

Ánh mắt hắn… không còn như trước.

Không phải ngạc nhiên.

Mà là—

Xác nhận.

“Ngươi… giấu khá sâu.”

Tô Vân Khuynh không đáp.

Nàng chỉ quay người, cúi đầu.

“Thần thiếp… chỉ làm điều nên làm.”

Nhưng trong lòng—

Nàng biết.

Mình đã lộ.


Sóng ngầm bắt đầu dâng

Chỉ sau một đêm—

Tin tức lan khắp hậu cung.

“Tô Vân Khuynh biết võ công!”

“Không đơn giản như vẻ ngoài!”

“Có khi là gián điệp!”

Những lời đồn như sóng ngầm, âm thầm lan rộng.

Hiền Phi và Quý Phi—

Lần đầu tiên thật sự xem nàng là mối nguy.

Không còn thử thách nhỏ.

Lần này—

Họ muốn nàng chết.

Một bữa tiệc được tổ chức.

Lý do: mừng bình an sau vụ ám sát.

Nhưng—

Ai cũng hiểu.

Đó là cái bẫy.

Tô Vân Khuynh vẫn đến.

Nàng biết.

Nhưng vẫn đến.

Vì nàng cũng đang chờ—

Một cơ hội.


Đêm nhuốm máu

Phòng tiệc kín.

Ánh đèn vàng.

Rượu thơm.

Tiếng cười giả tạo.

Tô Vân Khuynh ngồi ở góc.

Không nổi bật.

Nhưng không ai rời mắt khỏi nàng.

Khi chén rượu được đưa đến—

Nàng chỉ nhìn một giây.

Rồi uống.

Không do dự.

Hiền Phi cười nhẹ.

“Gan lớn đấy.”

Nhưng—

Chỉ vài nhịp thở sau—

Không có gì xảy ra.

Nụ cười của nàng ta cứng lại.

Cùng lúc—

Cửa phòng đóng sầm.

“RẦM!”

Bốn hắc y nhân lao ra.

Kiếm trong tay lóe lên.

Không còn che giấu.

Không còn diễn.

Một người nhắm thẳng vào cổ nàng.

Nhưng—

Tô Vân Khuynh không né.

Nàng đứng dậy.

Chậm rãi.

Ánh mắt lạnh như băng.

“Cuối cùng… cũng không cần giả nữa.”

Kiếm xuất.

Nhanh đến mức không nhìn rõ.

Một đường.

Hai đường.

Ba đường—

Máu bắn ra.

Một người ngã.

Hai người ngã.

Tiếng kim loại va chạm.

Tiếng thở dồn dập.

Nhưng—

Chỉ trong chốc lát—

Tất cả kết thúc.

Bốn sát thủ—

Nằm trên đất.

Không ai còn sống.

Không gian im lặng đến đáng sợ.

Tô Vân Khuynh đứng giữa phòng.

Áo trắng—

Nhuốm đỏ.

Từng giọt máu nhỏ xuống sàn.

Ánh mắt nàng—

Không còn là của một tú nữ.

Mà là—

Một người đã quen với sinh tử.

“Trò chơi… bắt đầu rồi.”