Huyết Ảnh Khuynh Tâm

Chương 4: Giữa Tình Và Nghi

Sau đêm đó—

Mọi thứ thay đổi.

Không ai còn dám công khai đối đầu với Tô Vân Khuynh.

Nhưng—

Ánh mắt sau lưng nàng…

Càng nhiều hơn.


Khoảng cách bị xóa nhòa

Hoàng đế bắt đầu gọi nàng thường xuyên.

Không phải để hỏi tội.

Mà là—

Để nói chuyện.

Để quan sát.

Để thử.

Một buổi tối—

Trong thư phòng.

Ánh đèn dịu.

Chỉ có hai người.

“Ngươi đọc được chữ này không?” hắn hỏi, chỉ vào một văn bản cổ.

Tô Vân Khuynh bước lại.

Nhìn.

“Là văn tự cũ của Tây Vực.”

Hắn hơi nhíu mày.

“Ngươi học ở đâu?”

“Có người dạy.”

“Người đó là ai?”

Nàng im lặng.

Một khoảng lặng kéo dài.

Hắn nhìn nàng.

Không ép.

Chỉ chờ.

“Người đã cứu thần thiếp.” nàng nói.

“Còn sống không?”

“Không biết.”

Câu trả lời ngắn.

Nhưng đủ.

Hai người—

Đều là người có bí mật.


Một đêm dưới trăng

Đêm.

Trăng sáng.

Hai người đứng trên hành lang cao.

Gió thổi nhẹ.

“Ngươi vào cung… vì điều gì?” hắn hỏi.

“Vì một người đã chết.”

“Báo thù?”

“Có lẽ.”

“Có lẽ?”

Nàng cười nhạt.

“Thù hận… không phải lúc nào cũng rõ ràng.”

Hắn nhìn nàng.

Ánh mắt sâu hơn.

“Nếu trẫm là người ra lệnh giết cha ngươi?”

Không khí đông cứng.

Một câu hỏi—

Không ai dám nói.

Nhưng hắn nói.

Tô Vân Khuynh không né.

Không tránh.

Chỉ nhìn thẳng.

“Thần thiếp sẽ giết bệ hạ.”

Gió ngừng.

Không gian im lặng.

Rồi—

Hắn cười.

Không giận.

Không bất ngờ.

Chỉ là—

Hứng thú.

“Vậy trước khi ngươi giết trẫm…”

“Trẫm sẽ giữ ngươi bên cạnh.”

Một câu nói—

Vừa là trói buộc.

Vừa là lựa chọn.


Tình cảm bắt đầu… nhưng không đơn giản

Từ hôm đó—

Khoảng cách giữa hai người…

Không còn như trước.

Nhưng—

Càng gần—

Càng nguy hiểm.

Tô Vân Khuynh bắt đầu điều tra.

Những hồ sơ cũ.

Những ghi chép bị giấu.

Một đêm—

Nàng tìm được.

???? Tô tướng quân từng liên quan đến một tổ chức bí mật
???? Một thứ gọi là “Huyết Môn”
???? Và vụ xử trảm… không đơn giản như nàng nghĩ

Tay nàng run nhẹ.

“Nếu… cha không hoàn toàn vô tội…”

“Vậy ta… đang làm gì?”

Trong khoảnh khắc đó—

Niềm tin của nàng—

Bắt đầu lung lay.


Một cơn bão sắp đến

Ở nơi khác—

Hiền Phi đứng trong bóng tối.

“Không thể để ả ta sống.”

Quý Phi gật đầu.

“Lần sau… sẽ không thất bại.”

Còn trong cung—

Lục Dạ Thần nhìn về phía nàng.

Ánh mắt phức tạp.

“Ngươi… rốt cuộc là ai?”