Hậu cung dậy sóng.
Một cung nữ chết.
Thi thể nằm giữa hành lang, máu chảy thành vệt dài trên nền đá.
Hung khí—
Một cây trâm bạc.
Và nó—
Xuất hiện trong rương của Tô Vân Khuynh.
“Người đâu! Bắt nàng lại!”
Không kịp phản kháng.
Nàng bị áp giải thẳng đến điện Kim Loan.
Không khí trong đại điện lạnh đến mức khiến người ta nghẹt thở.
Quan lại đứng hai bên.
Hiền Phi, Quý Phi đều có mặt.
Tô Vân Khuynh quỳ giữa điện.
“Ngươi có gì để nói?” Lục Dạ Thần hỏi.
Giọng hắn bình thản.
Nhưng áp lực nặng nề.
“Xin bệ hạ… cho thần thiếp xem thi thể.”
Một câu nói khiến tất cả sững lại.
“Cho phép.” hắn nói.
Nàng tiến đến.
Quỳ xuống bên thi thể.
Quan sát.
Từng chi tiết.
Vết thương.
Màu máu.
Độ cứng của cơ thể.
Một lúc sau—
Nàng đứng dậy.
“Người chết… không chết vì trâm.”
Cả điện xôn xao.
“Là độc.” nàng nói tiếp.
“Trâm chỉ là vật ngụy tạo.”
Nàng quay đầu.
Ánh mắt quét qua đám cung nữ.
Dừng lại.
Một người run lên.
“Trên tay áo nàng có vết phấn độc.”
“Loại này… chỉ có ở phòng chế hương của Quý Phi.”
Không khí đông cứng.
Cung nữ kia quỳ sụp xuống.
“Tha mạng… tha mạng…”
Sự thật bị lật.
Chỉ trong vài câu.
Lục Dạ Thần nhìn nàng.
Lần đầu tiên—
Ánh mắt hắn thay đổi.
“Ngươi… rất thông minh.”
“Thần thiếp chỉ muốn sống.”
“Trong cung này—muốn sống… phải mạnh.”
“Vậy thần thiếp sẽ mạnh.”
Một câu nói—
Không kiêu ngạo.
Nhưng đầy nguy hiểm.
Đêm.
Nàng được triệu kiến riêng.
Hai người đứng đối diện nhau.
Không có ai khác.
“Ngươi vào cung… vì điều gì?” hắn hỏi.
“Vì một người đã chết.”
“Báo thù?”
Nàng im lặng.
Hắn tiến gần.
“Nếu trẫm là kẻ thù?”
Nàng nhìn thẳng.
“Thần thiếp sẽ giết bệ hạ.”
Không run.
Không sợ.
Một khoảng lặng.
Rồi—
Hắn cười.
“Vậy trước khi ngươi giết trẫm…”
“Trẫm sẽ giữ ngươi bên cạnh.”