Trả Thù Trà Xanh Thích Tranh Giành

Chương 3: Ta Sẽ Lấy Lại

Ta tuổi trẻ không biết sợ, nhất quyết đòi đi theo.
Phụ thân không lay chuyển được ta, đành mang ta
theo.

Kết quả vừa đến chân núi chúng ta đã gặp được
Trần Sinh.
Thiếu niên mười bốn tuổi.
Áo trắng dính m.á.u, mặt mày lem luốc nhưng vẫn
không che nổi khí chất kinh diễm tuyệt luân.
Nhìn thấy chúng ta, câu đầu tiên hắn nói là:
"Sao giờ mới đến?"
Không phải tủi thân.
Không phải sợ hãi.
Mà là… ghét bỏ.

Hắn đã một mình quét sạch cả sơn trại thổ phỉ.
Chỉ chờ quan phủ đến thu dọn.
Đến giờ ta vẫn nhớ ánh mắt của phụ thân.
Giống hệt sói hoang ngoài đồng ngửi thấy mùi
người, "xoẹt" một cái sáng lên.
Ánh mắt như đang nói: Thằng nhóc này sao không
phải nhi t.ử của ta?

Sau này chúng ta mới biết kẻ chủ mưu bắt cóc
Trần Sinh chính là trắc phi của Tĩnh Hải Vương.
Trần Sinh thì tương kế tựu kế một mũi tên trúng hai
đích.
Vừa giúp Tĩnh Hải Vương diệt sạch bọn thổ phỉ
chiếm cứ Hổ Sơn nhiều năm,
Vừa trừ được trắc phi luôn gây bất lợi cho mình.
Mà năm đó hắn mới mười bốn tuổi.

Ta nói với Triệu Tam và La Ngũ:
"…Ta và phụ thân tốn bao nhiêu công sức mới cứu
được hắn ra khỏi ổ phỉ."
"Đứa trẻ đáng thương đó, vì quá đẹp, lại nam nữ
khó phân, bị tên đầu lĩnh thổ phỉ để ý… định cưới
làm áp trại phu nhân."
"Chỉ cần chúng ta đến chậm một bước thôi thì
trong sạch của hắn đã không còn rồi!"
Triệu Tam: "A…"
"Trần Sinh bị dọa cho một trận, để lại bóng ma tâm
lý, từ đó về sau… không còn năng lực nam nhân
nữa."
La Ngũ: "A…"
"Ta và phụ thân giữ kín chuyện này bao năm, nếu
không phải vì hạnh phúc cả đời của hai ngươi, ta
cũng không nói ra đâu."
"Các ngươi nhớ phải giữ bí mật."

Triệu Tam và La Ngũ như bị sét đ.á.n.h trúng.
Đơ ra:
"Ờ…"
6…
Ta có khuê mật.
Triệu Tam và La Ngũ cũng có.
Khuê mật của Triệu Tam và La Ngũ lại có khuê mật
của riêng họ.
Tin đồn chính là lan ra như vậy.
Một truyền mười, mười truyền trăm.
Rất nhanh ai ai cũng biết:
Thế t.ử Tĩnh Hải Vương, người kế vị sáng giá nhất…
không được.

Những gia tộc trước đó dốc hết sức muốn liên hôn
với hắn lập tức chuyển sang trạng thái quan sát.
Công chúa truyền lời cho ta:
"Người đúng là nhân tài" >>
Ta quay sang tám chuyện với phụ thân:
"Phụ thân, người nghe chưa? Thế t.ử Tĩnh Hải
Vương… không được."
Phụ thân ta nói:
"Đều là tin đồn. Hôm qua Thế t.ử Tĩnh Hải Vương
vào cung diện thánh, bệ hạ đã sai thái y kiểm tra
toàn thân thể cho hắn rồi, hắn rất khỏe, không có
vấn đề gì."
Ta nói:
"Biết đâu hắn mua chuộc thái y."
Phụ thân quát ta:
"Chuyện không có chứng cứ thì đừng nói bừa."
Mẫu thân hỏi:
"Chứng cứ? Chứng cứ gì?"
Bà có vẻ thất thần.

Lục gia vẫn không chịu chấp nhận chuyện cưới
Nam Cẩm.
Mẫu thân ta mấy lần đối đầu với Lục phu nhân đều
không chiếm được lợi, gấp đến rối cả đầu.
Ngược lại, Nam Cẩm lại không vội.
Nàng giống như nắm chắc phần thắng trong tay.
Lục Mạc từng đến tìm ta vài lần.
Ta nói với hắn từ nay cả hai đoạn tuyệt, ân đoạn
nghĩa tuyệt.
Hắn nói:
"Ta biết nàng vẫn đang giận ta, nhưng Nam Cẩm đã
là người của ta, ta không thể bỏ mặc nàng ấy."
"Ta đảm bảo với nàng, nàng ấy chỉ là thiếp, thế nào
cũng không vượt qua được nàng."
Ta bảo hắn cút.
Hắn lại nói:
"Nàng làm quá rồi đấy."
Ta tát hắn hai cái.
Hắn thẹn quá hóa giận:
"Nàng còn muốn thế nào nữa hả? Nam nhân tam
thê tứ thiếp vốn là chuyện thường, nàng có gì mà
làm loạn?"
"Chẳng lẽ nàng thật sự nghĩ ta cả đời chỉ có mình
nàng?"
Hắn phất tay áo bỏ đi, quyết định lạnh nhạt ta vài
ngày.
Hắn cho rằng ta yêu hắn sâu đậm.
Cuối cùng nhất định sẽ cúi đầu.

Kết quả còn chưa kịp để hắn lạnh lùng xong thì nhà
hắn đã bị tịch biên.
Lục gia là đại tộc trăm năm.
Đến đời Lục Mạc, đã là ngoài mạnh trong yếu.
Đám con cháu còn trẻ không ai gánh nổi việc, toàn
dựa vào thế hệ trước chống đỡ.
Sớm đã là lung lay sắp đổ.

Lần này bị tịch biên nguyên nhân chỉ là do một tiểu
bối trêu ghẹo dân nữ ngoài phố.
Mà cô nương đó lại là nha hoàn của phủ công
chúa.
Nha hoàn kiện lên công chúa.
Công chúa sai người điều tra… không ngờ lại tra ra
Lục gia tư tàng mỏ muối.
Hoàng thượng nổi giận, hạ lệnh tra xét toàn diện.

Tra một cái thì toàn bộ chuyện bẩn thỉu lớn nhỏ
của Lục gia đều bị lôi ra ánh sáng.
Thậm chí đến việc năm nào tháng nào, đứa cháu
nhỏ nhất của Lục gia cướp một que kẹo hồ lô của
bạn cũng bị moi ra hết.
Cả Lục thị bị cách chức, tịch thu gia sản đày đi
Mạc Châu.

Huynh trưởng nghỉ phép, hiếm khi cả nhà cùng
ngồi ăn một bữa.
Tổ mẫu nói:
"Bồ Tát phù hộ, may mà A Tĩnh chưa gả vào Lục
gia, tránh được một kiếp nạn."
Mẫu thân nói:
"Đều nhờ Cẩm Nhi."
Bà liếc mắt ra hiệu với Nam Cẩm.
Nam Cẩm liền giải thích:
"Con sớm đã biết Lục gia sẽ xảy ra chuyện, nhưng
biểu tỷ một lòng hướng về Lục Mạc, con sợ nói ra
tỷ ấy không tin, nên đành giả vờ câu dẫn hắn, phá
hỏng hôn sự của hai người."
Nàng ta cười tươi nhìn ta:
"Biểu tỷ, tỷ không trách ta chứ? Ta cũng là vì tốt
cho tỷ."

Ta sững người.
Nhân tài nha.
Loại lý do này mà cũng nghĩ ra được?
"Biểu muội vì ta hy sinh lớn như vậy, ta sao có thể
trách được?"
Ta cười còn chân thành hơn cả nàng ta.
Nàng ta được đà tiến tới, thân mật gắp thức ăn cho
ta:
"Ta biết biểu tỷ không nhỏ mọn như vậy mà."
"Chỉ là lần sau tỷ nên sáng suốt hơn một chút, lỡ
có chuyện gì liên lụy cả nhà thì không hay."

Ta xoay cổ tay, nhìn chằm chằm vào mắt nàng ta:
"Gần đây tay ta hơi ngứa, rất muốn tìm người luyện
một chút."
Nàng ta lập tức ngoan ngoãn hẳn, co rúm lại như
chim cút, không dám động đậy.