CHƯƠNG...: KẺ TÁM LẠNG, NGƯỜI NỬA CÂN
Kết quả khảo sát không ngoài dự đoán. Đám con cháu Tĩnh Hải Vương phủ toàn là hạng bao thảo, chẳng làm nên trò trống gì. Ngược lại, đời chắt lại nảy ra vài người xuất chúng, mà Trần Sinh chính là kẻ tài ba, kinh diễm nhất trong số đó.
Với một kẻ tiền đồ rộng mở như hắn, chuyện chính thê hay thiếp thất, lớn nhỏ thế nào chẳng quan trọng. Chỉ cần có thể nhét được người vào bên cạnh, đợi ngày hắn đăng cơ, cùng lắm cũng có thể lăn lộn thành một vị phi tử.
Nhưng vấn đề nằm ở chỗ... Trần Sinh và Lục Mạc căn bản không cùng một đẳng cấp.
Ta có thể thuận lợi "câu" được Lục Mạc, không phải vì ta cao tay, mà là vì hắn quá dễ dính mồi. Một kẻ dễ bị ta câu, tất nhiên cũng dễ dàng bị kẻ khác dắt mũi.
Ta hơi nhíu mày, lộ vẻ khó xử:
— Ta không có tự tin khiến Trần Sinh yêu mình.
Lâm cô cô lạnh lùng nhìn ta, giọng nghiêm nghị:
— Hiểu cho rõ đề bài đi. Mục tiêu là phá hoại, không phải quyến rũ. Công chúa nói rồi, phá hoại vốn là sở trường của ngươi.
Khóe mắt ta giật giật. Được rồi, nếu đã là "sở trường" thì ta đành nhận vậy.
Ta trở lại đại sảnh. Bầu không khí lúc này đã dịu đi nhiều so với lúc trước.
Chẳng biết mẫu thân ta đã hứa hẹn điều gì với Lục gia, mà Lục phu nhân lại đổi ý, đồng ý để Nam Cẩm làm Bình thê, địa vị ngang hàng với ta, không phân lớn nhỏ.
Lục Mạc đắc ý vô cùng, hắn đứng sát bên Nam Cẩm, cười giả lả:
— Tỷ muội cùng hầu một chồng, cũng xem như một giai thoại đẹp.
Nam Cẩm liếc nhìn ta, ánh mắt đầy vẻ khiêu khích:
— Biểu tỷ, tỷ có vui không?
Ta giả bộ kinh ngạc, quay sang nhìn mẫu thân:
— Mẫu thân à, Bình thê nói cho oai thì chung quy vẫn là thiếp. Sao người lại nỡ để biểu muội làm thiếp người ta như vậy?
Mẫu thân ta: "..."
Một câu nói khiến bà cứng họng, nụ cười của Nam Cẩm cũng cứng đờ trên mặt. Ta thở dài, tiếp tục bồi thêm:
— Cữu mẫu vì cứu người mà chết, người lại đối xử với nữ nhi bà ấy như thế sao? Thôi được rồi, ai bảo ta là con gái của người chứ, lỗi của người thì để ta gánh vậy.
Ta dứt khoát tuyên bố:
— Ta không gả cho Lục công tử nữa. Ta nhường hắn cho biểu muội đấy!
Lần này đến lượt mẫu tử Lục gia biến sắc. Lục Mạc vội vàng cuống quýt:
— A Tĩnh, nàng đừng nói lời giận dỗi! Ta để Nam Cẩm làm thiếp là được chứ gì?
Lục phu nhân cũng vội vàng phụ họa:
— Phải đó, Lục gia chúng ta chỉ nhận A Tĩnh làm con dâu chính môn thôi.
Ta thầm cười lạnh trong lòng. Phụ thân ta là Ngự tiền thống lĩnh, tâm phúc của Thiên tử. Còn phụ thân Nam Cẩm chỉ là một quan thất phẩm thấp cổ bé họng. Người Lục gia vốn thực dụng, làm sao có chuyện bỏ qua một "cành cao" như ta để chọn Nam Cẩm? Chỉ có mẫu thân ta là bị tình cảm làm mờ mắt nên không nhìn ra mà thôi.
— Ta còn có việc, đi trước đây. Các người cứ tự nhiên.
Ta vừa về đến viện, Nam Cẩm đã bám theo sau, ánh mắt âm u như độc xà:
— Biểu tỷ đúng là cao tay, chiêu "lấy lui làm tiến" này diễn hay thật đấy.
"Lấy lui làm cái chân lão tử nhà ngươi!" — Ta thầm mắng trong lòng. Ta liếc nhìn nàng ta từ trên xuống dưới, thản nhiên hỏi:
— Ta thật sự tò mò, vì sao cái gì ngươi cũng muốn tranh với ta? Hình như ta chưa từng đắc tội ngươi.
Nam Cẩm cười lạnh, giọng đầy oán hận:
— Ngươi còn giả vờ? Mẫu thân ta chết vì cứu mẹ ngươi, bà ấy khiến ta mất nhà mất mẹ, ta làm sao để bà ấy sống yên ổn được?
Ta nhún vai:
— Vậy thì ngươi đi cướp phu quân của bà ấy đi, cướp của ta làm gì?
Nàng ta trợn mắt, lắp bắp:
— Ngươi... sao ngươi lại vô đạo đức đến vậy?
Ta bật cười thành tiếng:
— Nực cười thật, kẻ như ngươi mà cũng đòi bàn chuyện đạo đức với ta sao?
Ta nghiêm túc gợi ý:
— Nếu ngươi không ngại áp lực luân thường đạo lý, có thể đi quyến rũ phụ thân ta. Hoặc không thì dụ dỗ huynh trưởng ta đi, hắn mới là tâm can bảo bối của mẫu thân. Nếu hắn trở mặt với bà, bà mới thực sự đau khổ.
Nam Cẩm hừ lạnh:
— Đừng có chia rẽ. Đối đầu với huynh trưởng ngươi, ta sao có phần thắng?
À, xem ra nàng ta cũng còn chút tự trọng và biết tự lượng sức mình.
— Vậy còn hai muội muội của ta thì sao? — Ta hỏi khích.
— Đó là con của thiếp thất, không liên quan mấy đến mẫu thân ngươi.
— Ngươi phân chia rạch ròi thật đấy! — Ta mỉa mai.
Nam Cẩm không thèm để ý, nàng ta vuốt ve vùng bụng phẳng lì, cười đầy bí hiểm:
— Ngươi tưởng lấy lui làm tiến là có thể cưới được Lục Mạc sao? Vô ích thôi, ngươi không gả được cho hắn đâu.
Ngày hôm sau, ta hẹn Triệu Tam tiểu thư và La Ngũ tiểu thư đến tửu lâu. Hai người họ là khuê mật chí cốt, chuyên gia hóng hớt tin tức trong kinh thành. Chuyện dẫn dắt sang Trần Sinh vì thế mà tự nhiên như hơi thở.
Triệu Tam mắt sáng rỡ:
— Nghe nói đó là đệ nhất mỹ nam Tĩnh Hải. Ta chẳng quan tâm hắn có kế vị hay không, chủ yếu là ta thích người đẹp!
La Ngũ đỏ mặt tiếp lời:
— Nghe nói... võ công của hắn cũng rất thâm hậu.
Triệu Tam lập tức cười bỉ ổi:
— Võ công gì? Luyện ở đâu? Trên giường hay dưới đất?
La Ngũ thẹn quá hóa giận mắng:
— Đồ nói năng nhăng cuội!
Nhìn hai nàng nô đùa, ta hắng giọng, vẻ mặt đầy huyền bí:
— Các ngươi ngây thơ quá. Có bao giờ tự hỏi vì sao Trần Sinh là Thế tử Tĩnh Hải Vương, hào hoa như vậy mà đến giờ vẫn chưa có thê tử? Thậm chí đến một nha đầu thông phòng cũng không?
Triệu Tam ngẩn người:
— Vì... vì sao?
Vì sao ư? Vì ta bịa ra chứ sao!
Thực tế, Trần Sinh hai mươi hai tuổi chưa lập chính thê là chuyện thường. Còn chuyện hắn có thông phòng hay không, chỉ có quỷ mới biết. Nhưng để đạt được mục đích, ta phải tung hỏa mù.
Ta bắt đầu diễn sâu, hạ thấp giọng:
— Các ngươi còn nhớ tám năm trước, khi ta theo phụ thân đi tuần ngang qua Tĩnh Hải không? Năm đó ta mười hai tuổi, lần đầu bái phỏng Tĩnh Hải Vương phủ đã thấy không khí u ám bao trùm. Thì ra, Thế tử Trần Sinh khi đó đã bị thổ phỉ bắt cóc lên Hổ Sơn...