Một đời vì Thẩm Lang

Chương 3: Kinh Thành Hoa Lệ

Ta nhớ nhà.

Nhớ phụ thân, nhớ nương, nhớ những ngày tháng đã trôi qua.
Chớp mắt một cái, mọi thứ dường như vẫn còn ở trước mắt.

Ta hỏi Thẩm tiểu tử:

“Chúng ta có thể về Bắc cương không?”

Hắn hỏi lại:

“Nhớ nhà rồi à?”

Ta đáp:

“Ừ.”

Hắn nói sẽ nghĩ cách.

Ta thầm nghĩ, với tuổi của hắn, liệu có thể làm được gì?
Hắn trông cũng chỉ trắng trẻo, non nớt hơn ta mười tuổi, còn hơi trẻ con nữa chứ?

Không ngờ… hắn lại khiến ta kinh ngạc.

Sáng hôm sau, ta được gọi vào cung.

Hoàng hậu từ ái nhìn ta, hỏi:

“Ngươi tên gì?”
“Ngươi chính là tiểu nữ nhi của Từ tướng quân?”

Ta hành lễ, đáp:

“Khải bẩm Hoàng hậu nương nương, thần tên là Từ Tử Khanh, phụ thân thần là Từ tướng quân.”

Người gật đầu, tuy động tác chưa thật chuẩn mực, nhưng cũng xem như tạm chấp nhận.

Người hỏi tiếp:

“Tử Khanh bao nhiêu tuổi rồi? Có phải nhớ nhà lắm không?”

Ta thưa:

“Thần tám tuổi, thần rất nhớ nương.”

Người nói, cuối năm sẽ cho người nhà vào kinh thăm ta.

Ta liền vui vẻ đồng ý.

Dù phải đợi lâu… nhưng cuối cùng cũng có chút hy vọng.

Người còn nói sẽ để Chiêu Dương công chúa thường xuyên dẫn ta đi chơi.

Ta giả vờ vui mừng.

Ai…

Nhưng ta không ngốc.

Ta vào kinh thành với danh nghĩa học tập.

Nhưng thực chất… phần lớn là do Thái tử một tay thúc đẩy.

Trước khi lên đường, Cố nhị ca từng lén nói với ta:

“Phải tránh xa Thẩm tiểu tử một chút.”

Ta hỏi vì sao.

Huynh ấy nói:
“Nữ nhi lớn rồi, không nên chơi cùng nam hài.”

Ta đáp:

“Thẩm tiểu tử cũng đâu còn nhỏ.”

Huynh ấy chỉ bảo ta đừng hỏi nhiều, nhớ kỹ là được.

Nhưng Thái tử thì khác.

Ta từng thấy tận mắt uy lực của Lộ Cẩn Ngọc trong quân doanh.
Thái tử tuy mới mười hai tuổi… nhưng tâm tư lại sâu hơn người thường.

Người giao ta cho Thái phó trông coi, xem như con tin đặt ở kinh thành.

Phụ thân ta trung thành, nắm ba mươi vạn đại quân nơi biên cảnh.
Dù không ai dám nói ra, nhưng rõ ràng vẫn khiến người khác bất an.

Đó… chính là lý do ta phải ngoan ngoãn theo vào kinh.

Ở đây, mọi người đều đối đãi với ta rất tốt.

Ta cảm nhận được một thứ…

Đó là sự ấm áp mà trước kia ta chưa từng có.

Tuổi thơ của ta được họ sưởi ấm.

Nhưng…

Cũng chính vì vậy, ta càng hiểu rằng họ đã từng chịu đựng những nỗi khổ lớn đến thế nào.

Ta sẽ không để bản thân mình phải chịu khổ.

Ta lén nhờ nhị ca truyền tin cho Thẩm tiểu tử.

Quả nhiên, hắn được Thẩm lão gia đưa tới kinh thành.

Nhưng điều ta không ngờ là…

Hắn lại kết giao với Chiêu Dương công chúa.

Lần này hắn được triệu kiến Hoàng hậu… cũng là nhờ Chiêu Dương giúp đỡ.

Chiêu Dương và Thái tử đều là con của Hoàng hậu.
Thái tử tâm cơ sâu, còn Chiêu Dương cũng không kém.

Buổi tối, ta chủ động tìm Thẩm tiểu tử.

Ta hỏi:

“Ngươi và Chiêu Dương… có thân thiết không?”

Hắn nói:

“Sao có thể.”

Ta hỏi tiếp:

“Vậy vì sao nàng lại giúp ngươi?”

Hắn nhìn quanh, rồi ghé tai ta thì thầm:

“Ta đưa nàng ngân phiếu.”

Ta trợn tròn mắt.

Đúng là… có tiền mua tiên cũng được.

Ngay cả công chúa cũng có thể bị sai khiến.

Quả nhiên là con trai độc nhất của thương gia —
vừa biết nhìn người, vừa biết dùng bạc.

Thiên gia xưa nay vốn giỏi “lừa người”.

Đưa ta vào kinh, phụ thân ta tưởng rằng ta sẽ được an ổn.

Hoàng hậu cũng nói sẽ cho nương đến thăm ta.

Nhưng…

Đến Tết rồi mà phụ mẫu vẫn chưa tới.

Không có chiếu chỉ… họ không thể vào kinh.

Cuộc sống của ta cứ thế trôi qua.

Sáng ở phủ Thái phó, chiều vào cung, tối trở về.

Dần dần… ta cũng quen với kinh thành.

Ta bắt đầu có dáng vẻ của một quý nữ.

Nếu phụ thân nhìn thấy… chắc sẽ tròn mắt kinh ngạc.

Nương nhìn thấy… chắc sẽ vừa mừng vừa rơi lệ.


Sang năm mới,

Lộ Cẩn Ngọc và Thẩm tiểu tử đều mười ba tuổi.
Thái tử mười hai.

Học vấn ngày càng sâu.

Chiêu Dương thường lén nói với ta:
Lộ Cẩn Ngọc là tay phải của Thái tử,
còn Thẩm tiểu tử… là tay trái.

Mỗi lần nhắc đến họ, mắt nàng đều lấp lánh.

Ta không vui.

Ta sợ… nàng để ý đến Thẩm tiểu tử.

Nhưng ta cũng không ngăn.

Ta hỏi hắn:

“Ngươi có muốn tranh quyền không?”

Hắn lắc đầu:

“Ta là thương nhân, chỉ cần kết thân với người có quyền là đủ.”

Ta hỏi:

“Vì sao?”

Hắn nói:

“Chỉ cần gả con gái cho ta… thì chẳng ai bằng Từ Tử Khanh.”

Hắn nói rất nghiêm túc.

Ta nghe… mà hồn phách rung động.