Người đàn ông rót cho cô một ly nước.
Nhưng Linh không uống.
Cô chỉ nhìn chằm chằm vào anh ta.
“Chuyện gì đã xảy ra với anh?”
Anh ta im lặng vài giây.
Rồi nói:
“Tôi đã yêu một người… ở thế giới khác.”
Linh siết chặt tay.
“Giống tôi?”
“Giống hệt.”
—
“Chúng tôi gặp nhau trong giấc mơ. Ban đầu chỉ là những cuộc trò chuyện… rồi dần dần không thể thiếu nhau.”
Ánh mắt anh ta trở nên xa xăm.
“Chúng tôi cũng đã thử chạm vào nhau.”
Linh nín thở.
“Và đã thành công.”
—
“Nhưng cái giá… là sự sụp đổ.”
Không khí trở nên nặng nề.
“Thế giới bắt đầu méo mó. Những giấc mơ trở nên không ổn định. Thực tại… xuất hiện những vết nứt.”
Giọng anh trầm xuống.
“Và rồi…”
Linh không dám hỏi.
Nhưng vẫn phải hỏi.
“Cô ấy… đâu rồi?”
—
Người đàn ông cười.
Một nụ cười trống rỗng.
“Biến mất.”
“Không còn tồn tại ở bất kỳ đâu.”
Linh cảm thấy sống lưng lạnh toát.
“Anh còn nhớ cô ấy không?”
“Chỉ mình tôi.”
Anh nhìn thẳng vào cô.
“Với tất cả những người khác… cô ấy chưa từng tồn tại.”
—
Một nỗi sợ vô hình bóp nghẹt trái tim Linh.