Tin nhắn đến vào lúc 3 giờ chiều.
Không số điện thoại. Không tên.
Chỉ có một dòng duy nhất:
“Nếu cô tiếp tục, cậu ấy sẽ chết.”
Linh nhìn chằm chằm vào màn hình.
Tim cô đập nhanh đến mức khó thở.
“Cậu ấy…”
Không cần suy nghĩ nhiều, cô cũng biết người đó đang nói về ai.
Đôi tay run nhẹ, Linh gõ trả lời:
“Anh là ai?”
Tin nhắn phản hồi gần như ngay lập tức.
“Người duy nhất hiểu chuyện này.”
Kèm theo… một địa chỉ.
—
Căn nhà nằm sâu trong một con hẻm nhỏ, cũ kỹ và im lặng đến đáng sợ. Cánh cửa gỗ mở hé, như đang chờ cô bước vào.
Linh hít một hơi sâu… rồi đẩy cửa.
Bên trong tối.
Một người đàn ông ngồi quay lưng, ánh sáng từ cửa sổ hắt lên bóng anh ta kéo dài trên sàn.
“Cô đến rồi.”
Giọng nói trầm và bình tĩnh.
Linh đứng yên.
“Anh là ai?”
Người đàn ông quay lại.
Khoảng hơn ba mươi tuổi. Ánh mắt sắc lạnh, nhưng lại mang theo một nỗi buồn rất sâu.
“Tôi là người đã từng giống cô.”
Không khí như đông lại.
“Ý anh là sao?”
Anh ta không trả lời ngay.
Chỉ từ từ đưa cổ tay lên.
Ở đó—
Một ký hiệu quen thuộc.
Giống hệt ký hiệu trên cổ tay người cô gặp trong giấc mơ.
Linh lùi lại.
“Không thể…”
“Cô nghĩ mình là người đầu tiên sao?” anh ta hỏi.
Giọng nói không có chút cảm xúc.
“Chuyện này… đã xảy ra trước đây.”