Giấc Mộng Song Sinh

Chương 2: Hai thế giới

Đêm tiếp theo, Linh cố tình đi ngủ sớm.

Không phải vì mệt.

Mà vì… cô muốn gặp lại anh.

Và cô đã gặp.

Lần này, không phải cánh đồng.

Mà là một thành phố lơ lửng giữa không trung.

Những tòa tháp pha lê vươn cao, ánh sáng chảy dọc theo các bức tường như dòng nước. Không có mặt đất—mọi thứ trôi nổi giữa khoảng không vô tận.

Anh đứng đó.

Như thể… luôn ở đó.

“Em lại đến rồi.”

Linh bước đến gần.

“Đây là đâu?”

“Thế giới của anh.”

“Không thể…” cô lắc đầu.

Anh nhìn cô.

“Em cũng không tồn tại trong thế giới của anh.”

Linh im lặng.

“Vậy đây là gì?”

“Điểm giao nhau.”

“Giữa hai thế giới?”

Anh gật đầu.

“Chỉ xuất hiện khi chúng ta ngủ.”

Một cơn lạnh chạy dọc sống lưng cô.

“Vậy… chúng ta không thể gặp nhau ngoài đời?”

Anh không trả lời.

Nhưng ánh mắt anh… đủ để cô hiểu.