Một luồng sáng xuất hiện giữa không trung.
Ban đầu chỉ là một điểm nhỏ.
Rồi dần mở rộng.
Tạo thành một cánh cổng khổng lồ, xoáy tròn như một vũ trụ thu nhỏ.
Người đàn ông xuất hiện.
Lần đầu tiên—anh ta bước vào thế giới này.
“Cậu thực sự muốn làm điều đó?”
Anh không quay lại.
“Đó là cách duy nhất.”
Người đàn ông siết chặt tay.
“Cậu sẽ phá hủy mọi thứ.”
“Hoặc cứu được mọi thứ.”
—
Linh đứng giữa hai người.
Không biết phải tin ai.
—
“Nghe tôi nói.”
Người đàn ông nhìn cô.
“Cánh cửa này… là điểm giao cuối cùng.”
“Chỉ một người có thể bước qua… với thân xác thật.”
—
Tim Linh thắt lại.
“Còn người kia?”
“Biến mất.”
—
Không khí lặng đi.
—
“Nhưng…”
Người đàn ông tiếp tục.
“Nếu hai người cùng bước qua…”
Anh và Linh cùng nhìn anh ta.
“…thì không ai biến mất.”
—
Hy vọng lóe lên.
Nhưng ngay lập tức—
“…đổi lại, hai thế giới sẽ hợp nhất.”
“Và tất cả ký ức… sẽ bị xóa.”
—
Linh đứng lặng.
“Không ai… nhớ gì cả?”
Người đàn ông gật đầu.
“Các người sẽ tồn tại.”
“Nhưng… như hai người xa lạ.”
—