Đêm đó—
Ngay khi Linh xuất hiện trong giấc mơ, thế giới đã không còn giống trước.
Bầu trời nứt thành từng mảng lớn. Những mảnh ánh sáng rơi xuống như mưa sao băng. Các tòa tháp lơ lửng bị kéo lệch, xoắn lại như thể có một lực vô hình đang xé nát mọi thứ.
Anh đứng đó.
Không còn bình tĩnh như trước.
Không còn ánh mắt dịu dàng.
Chỉ còn… hoảng loạn.
“Em đến rồi…”
Anh bước nhanh đến, nắm chặt lấy tay cô như sợ chỉ cần buông ra, cô sẽ biến mất ngay lập tức.
Linh nhìn anh.
Một cảm giác đau đớn dâng lên.
“Anh biết rồi… đúng không?”
Anh siết tay cô chặt hơn.
“Em đang biến mất.”
Không phải câu hỏi.
Là khẳng định.
—
Linh khẽ gật đầu.
Cô không còn đủ sức để nói dối.
—
“Anh sẽ không để chuyện đó xảy ra.”
Giọng anh thấp, nhưng chắc chắn.
“Anh đã tìm ra cách.”
Linh lập tức lắc đầu.
“Không. Đừng nói là—”
“Hợp nhất hai thế giới.”
—
Không khí như đông cứng.
“Anh điên rồi!” Linh hét lên.
“Anh không quan tâm!”
Anh nhìn cô, ánh mắt chưa từng mãnh liệt đến vậy.
“Nếu phải chọn giữa thế giới… và em—”
“Anh sẽ chọn em.”
—
Tim Linh như vỡ ra.
“Anh không hiểu… nếu làm vậy, tất cả sẽ biến mất!”
“Không.”
Anh lắc đầu.
“Không phải biến mất.”
“Mà là… tái tạo lại.”
—
Không gian xung quanh rung lên dữ dội.
Những vết nứt lan rộng.
Thời gian… không còn nhiều.