"Biểu tỷ, ta biết tỷ luôn không thích ta, nhưng tỷ
cũng không thể vô duyên vô cớ hủy hoại thanh
danh của ta như vậy!"
Nàng ta cúi đầu nức nở.
Mẫu thân ta như bừng tỉnh, quay sang Trần Sinh:
"Thế t.ử không biết đấy, A Tĩnh nhà ta từ nhỏ đã
nghịch ngợm, không hiểu chuyện bằng đứa nhỏ
này."
"Nếu nó có nói gì trước mặt ngài, ngài cũng đừng
tin."
…
Bà lại quay sang ta, quát:
"Càng ngày càng quá đáng! Còn không mau xin lỗi
biểu muội!"
Ta coi như gió thoảng bên tai.
Trần Sinh cười nhạt:
"Lạ thật nha, đây là lần đầu ta thấy có người làm
mẫu thân mà không bênh con ruột, lại đi giúp
người ngoài."
Sắc mặt mẫu thân ta biến đổi không ngừng.
Sắc mặt phụ thân cũng trầm xuống.
Ta thản nhiên nói:
"Cũng không có gì lạ."
"Dù sao vị phu nhân này vừa rồi cũng đã vì đứa
chất nữ bảo bối của mình mà đoạn tuyệt quan hệ
với ta rồi."
Mẫu thân ta không dám tin nhìn ta.
Phụ thân cuối cùng cũng nổi giận:
"Rốt cuộc là chuyện gì?"
"Chỉ là lời nói lúc tức giận thôi…" - mẫu thân ta lúng
túng giải thích.
Lúc này ta mới chậm chạp nhận ra Trần Sinh là
đang giúp ta trút giận.
Hắn… tốt bụng đến vậy sao?
…
Ta tiễn hắn ra ngoài.
Quả nhiên lập tức đưa ra điều kiện:
"Ngươi có muốn làm việc cho ta không?"
"Chuyện ngươi tung tin đồn về ta, ta có thể không
truy cứu."
Tốt.
Đúng là người có mắt nhìn.
Ta giả vờ ngơ ngác:
"Thế t.ử đang nói gì vậy? Ta nghe không hiểu."
Hắn cười:
"Không muốn à?"
"Vậy thì nghĩ cho kỹ… phải làm sao giải thích ở yến
tiệc đón gió kia đi."
…
Phụ thân và mẫu thân ta cãi nhau một trận lớn.
Bao nhiêu năm nay, phụ thân luôn hết mực yêu
thương mẫu thân.
Dù không tán thành cách làm của bà, nhưng cũng
hiếm khi can thiệp vào chuyện nội viện.
Ông vốn nghĩ theo thời gian trôi qua, quan hệ giữa
mẫu thân và ta sẽ dần cải thiện.
Nhưng không ngờ mẫu thân lại trực tiếp chạm đến
giới hạn của ông.
Cho dù là lời nói lúc tức giận thì cũng không được.
…
Ông nổi giận, ra lệnh cho mẫu thân đưa Nam Cẩm
trở về Nam gia.
Mẫu thân đương nhiên không chịu.
Nam Cẩm khóc đến nấc lên, cuối cùng còn đ.â.m
đầu vào cột, lấy cái c.h.ế.t để bày tỏ ý chí.
Dĩ nhiên là nàng ta không c.h.ế.t được.
…
Mẫu thân khóc đến sưng cả mắt, ôm Nam Cẩm nói
nếu muốn đuổi nàng ta đi, bà sẽ cùng nàng ta
c.h.ế.t chung.
Phụ thân không còn cách nào.
Cuối cùng tước đi một phần quyền quản gia của
mẫu thân, giao cho di nương.
Xem như cho ta một lời giải thích.
…
Ta rất cảm động.
Kết quả vừa quay đầu lại, phụ thân liền phạt ta quỳ
từ đường
"Không phải chứ phụ thân, con mới là người bị hại."
"Ta phạt con là phạt con bịa đặt sinh sự, vu khống
người khác."
"Ta cả đời quang minh chính đại, con làm ra loại
chuyện tiểu nhân như vậy, sao xứng với liệt tổ liệt
tông?"
Ta nhỏ giọng lẩm bẩm:
"Lúc trước phụ thân còn dạy con trùm bao tải
đ.á.n.h Nam Cẩm, chuyện đó cũng đâu có quang
minh chính đại…"
Phụ thân nghẹn lời một lúc:
"Đó gọi là tùy cơ ứng biến, xử lý theo tình huống cụ
thể."
Ông rốt cuộc cũng chỉ phạt ta quỳ nửa canh giờ.
Phạt thêm nữa ông cũng không nỡ.
…
Hôm sau Nam Cẩm lấy danh nghĩa đến xin lỗi,
sáng sớm đã đến viện của ta.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn -
https://monkeyd.net.vn/vuong-tinh/chuong-6.html.]
Nàng ta nói:
"Mẫu thân ngươi cũng thật khiến người ta cảm
động."
"Nhưng đó vốn là điều bà nên làm."
"Nếu mẫu thân ta còn sống, cũng sẽ bảo vệ ta như
vậy."
…
Ta không thèm để ý nàng ta.
Nàng ta lại nói:
"Hóa ra ngươi thích Trần thế t.ử."
Ta nhấc mí mắt nhìn nàng ta:
"Ngươi mà dám động đến Trần Sinh ta sẽ không
tha cho ngươi."
…
Việc chọc giận ta khiến nàng ta rất đắc ý:
"Thật sao? Vậy thì cứ chờ xem ta có dám hay
không."
Ta trừng nàng ta.
…
Nàng ta thong thả bày điểm tâm ra.
Hương thơm ngọt ngấy lan tỏa.
Bỗng nhiên nàng ta đưa tay che miệng, nôn khan
một tiếng.
…
Ta nhìn nàng ta đầy nghi ngờ.
Nàng ta lộ vẻ hoảng loạn:
"Ngươi đừng nghĩ lung tung, chỉ là gần đây dạ dày
ta bị lạnh thôi."
…
Yến tiệc đón gió công chúa tổ chức cho Trần Sinh
thực chất là một buổi xem mắt trá hình.
Các tiểu thư chưa xuất giá trong kinh thành gần
như đều được mời tới.
…
Mẫu thân dẫn ta và Nam Cẩm đi dự tiệc.
Hai muội muội không biết vì sao lại đồng thời đau
bụng, không thể đi cùng.
Suốt đường đi mẫu thân không nói với ta một câu.
Từ sau chuyện lần trước bà luôn lạnh nhạt với ta.
Bà trách ta làm xấu mặt gia đình.
Trách ta khiến quan hệ phu thê giữa bà và phụ
thân bất hòa.
Trách ta hại Nam Cẩm vô tội bị liên lụy.
Cứ nhất quyết ép ta phải cúi đầu trước.
…
Ta đã hai mươi tuổi rồi mà bà vẫn không hiểu tính
ta.
Lạnh lùng như vậy cũng tốt.
Ta có thể cả đời không nói chuyện với bà.
Đến phủ công chúa ta lập tức tách khỏi mẫu thân.
Không ngờ Nam Cẩm cứ bám theo ta.
Ta đi đâu, nàng ta đi đó.
Ta đi nói chuyện với Triệu Tam và La Ngũ… nàng ta
theo.
Ta ngắm hoa ăn điểm tâm… nàng ta theo.
Ta đi nhà xí… nàng ta cũng theo.
Giống như miếng cao dán ch.ó, quăng cũng không
rơi.
Ta đến việc gặp riêng công chúa cũng không được.
…
"Người có bệnh ta hỏi
Nàng ta cười dịu dàng:
"Lần đầu ta đến phủ công chúa, có chút căng
thẳng."
"Đều là người một nhà, biểu tỷ không lẽ lại không
chăm sóc ta một chút?"
…
Ta "ha ha" hai tiếng, trợn mắt với nàng ta.
Rồi cố tình đi về phía vắng vẻ.
Nam Cẩm vẫn bám theo.
Đi ngang qua một cái ao nhỏ.
Nam Cẩm đột nhiên gọi ta lại.
"Biểu tỷ, tỷ có phải muốn tìm chỗ không người
đ.á.n.h ta một trận không?"
Báo cáo nội dung vi phạm
Xem bình luận
"Phải thì sao?"
Nàng ta cười:
"Tỷ bây giờ chắc hẳn rất hận ta nhỉ?"
"Mẫu thân tỷ hoàn toàn không để tỷ trong lòng, bà
chỉ quan tâm đến ta."
Ta thở dài:
"Ta thật không hiểu suy nghĩ của ngươi."
"Ngươi hận mẫu thân ta hại c.h.ế.t mẫu thân ngươi,
vậy thì ngươi đi hại mẫu thân của bà ấy đi…"