Sáng hôm sau—
Linh cảm thấy có gì đó… không ổn.
Mẹ cô gọi điện.
“Con dạo này thế nào rồi?”
“Con vẫn bình thường mà mẹ.”
“Ừ… mẹ cũng không biết… chỉ là cảm giác… như lâu rồi không gặp con.”
—
Linh khựng lại.
Tim đập mạnh.
—
Buổi chiều—
Bạn thân cô nhìn cô với ánh mắt xa lạ.
“Xin lỗi… mình có quen bạn không?”
—
Thế giới… bắt đầu quên cô.
—
Linh chạy đến căn nhà cũ.
“Bao lâu nữa?” cô hỏi.
Người đàn ông nhìn cô.
“Cô đang bị xóa.”
“Bao lâu?!”
“Không lâu nữa.”
—
“Vì sao lại là tôi?”
Anh ta trả lời, giọng bình thản:
“Vì cô… không thuộc về thế giới này.”
—